Thậm chí hùng hổ
Có nhẽ chỉ còn sót lại. Xe máy được "quyền" luồn lách qua các làn xe. Nhưng cũng có thể là không ai cả. Càng không còn lệ luật. Văn hóa ứng xử và trật tự xã hội. Nhưng. Những điểm nút quay đầu tắc nghẽn với những làn xe lũ lượt cắn đuôi nhau với những khuôn mặt quàu quạu chờ hay nơm nớp tranh đường.
Hoặc chen chúc. Cứ nhìn người dân đi lại trên đường. Mọi người đang sống trần truồng trong những thành thị "cơ học". Chen lấn từng mét đường. Tiếng còi xe cộng thêm nắng xối trên đầu. Bất chấp và hung hăng đến khó hiểu. Hà Nội. Ảnh: ĐỨC ANH Chẳng cứ gì những người nước ngoài đã sinh sống.
Vội vã. Từng có du khách châu Âu chụp vội những cảnh đông đặc người xe. Bỗng trở nên khác hẳn. Đi đâu mà vội. Khi lọt vào giữa đám đông hỗn độn. Họ phóng xe ào ào. Rất chóng vánh hình thành một quy luật. Cắt mặt ô-tô. Ai lớ ngớ đắn đo không dám hùa theo đám đông. Chắc chắn sau này trẻ sẽ "tham dự giao thông" như thế và hơn thế. Mỗi ngày. Những ngã tư chật cứng. Một du khách người Pháp từng thốt lên.
Họ vô danh. Trầm mặc bên quán trà thềm hay đăm chiêu trong văn phòng. Đến xế chiều lại tất bật đến trường đón con học bán trú. Nóng hầm hập bốc lên. Thể hiện hình hài. Những con đường dằng dịt. Nhưng nếu muốn. Mừng như mở cờ trong bụng.
Chầm chậm trôi theo dòng xe pháo. Mỗi mét vuông đường trộn lẫn đủ các loại phương tiện.
Giả thử xe ô-tô con trót đụng phải xe máy. Người ta nói. Công sở ngày hai buổi đi làm sấp ngửa. Tâm lý bản năng. Đi bộ. Tất tật đều không khác gì những "con cá" bơi trong những dòng nước cuồn cuộn.
Tức khắc nhận được những câu mắng chửi. Dù là dân văn phòng. Cũng không thể nào bình yên. Nhồi nhét trong những chiếc ô tô buýt chạy bạt mạng. Nếu liếc mắt không thấy bóng "áo vàng" góc phố. Chỉ chừng hơn ba chục năm. Chợt trỗi dậy. Nhường chỗ cho xe máy và ô-tô. Muốn thả bộ ngắm phố. Hỗn độn và hỗn loạn. Làm việc ở Hà Nội một thời kì đủ để trải nghiệm và ăn thua.
Khói thải. Sống chậm. Công sở. Nếu đứng một mình. Đương nhiên xe ô-tô con phải bồi hoàn thiệt hại. Rất nhiều người có văn hóa. Đàn ông. Một hai người tạt đầu xe ô-tô.
Cho dù ô-tô. Muốn vượt lên cần phải nhanh tay. Đã gieo mầm và nuôi dưỡng tính cách con người. Thất vọng và chán chường. Muốn thắng. Trong đám đông hỗn độn ấy. Nếu như va quệt phải những người nhân hậu. Tạt ngang trước mũi ô-tô. Ngột ngạt. Một khoảng trống còm. Xin lỗi. Đàn bà. Công ty. Cần tổ chức nhiều hình thức tuyên truyền hơn nữa để nâng cao tinh thần chấp hành lề luật giao thông cho người dân Thủ đô.
Tử tế. Sao để cuốn trôi. Độc thân. Thì xe tải có lỗi. Ngó sau phóng vào đường ngược chiều. Hè không còn chỗ len chân. Một con người có nhận thức và học thức khi một mình. Xế trưa hăm hở hẹn hò quán xá. Mới có thể nhận thấy. Đô thị chính là nơi phỏng chiếu chân dung. Không nghề nghiệp và không cả văn hóa tối thiểu.
Bất chấp đèn đỏ. Rất Hà Nội. Nụ cười vô tư hiếm hoi. Thiên nhiên như trong nhà.
Đặt chân tới. Như có người đuổi sau lưng. Vượt đèn đỏ. Họ không những không nửa lời "xin lỗi" mà còn xả vào mặt những câu chối tai. Nếu xe máy va quệt phải xe đạp thì xe máy phải "đền". Thong thả. Chèn lấn người khác để vượt lên. Mà ngay cả người Hà Nội gốc hay mới "bén rễ" vài mươi năm nay cũng không khỏi sửng sốt cái cách đi lại của người dân.
Nhỏ gọn và cơ động. Là lạng lách. Một nếp xử sự có sức lây lan. Đường sá dù mở mang hơn. Tính chi li ra. Đâu đó ở phố cổ. "Anh" nào nhanh nhẹn hoặc "lừa miếng" được "anh" kia là giành được quyền đi trước.
Thong dong và nhường nhịn biến mất rất nhanh chóng. "Sôi tiết". Họ sẽ hành xử rất chuẩn mực. Làm thức dậy bản năng nguyên thủy hoang vu. Ví thử một chiếc xe tải không may va với xe con. Thoắt chốc găng tay. Có thể nhận ra trình độ dân trí. Nhấn chìm? NHÃ KHANH. Phép tắc xử sự. Sức ép bị dồn nén trong không gian thành thị tội nhân khiến người ta trở nên thiếu kiềm chế.
Những gương mặt. Bức bối. Trèo lên hạ. Ăn uống. Bất kể người có tuổi. Vừa đi vừa suy ngẫm. Dòng đời. Thục mạng. Sinh viên được bố mẹ đưa đón. Riêng xe đạp và người đi bộ chừng như không có quy tắc gì hết. Giữa họ chẳng có sự gắn kết nào ngoài một mục đích duy nhất là cố sức chen lấn.
Nếu như ai nấy. Chưa đến thì tưởng thế. Tư duy "mét vuông" đẩy mọi người già trẻ. Như tranh thủ từng giây. Hình như không còn chừa lại những khoảng trống cho quan hệ nhân bản nảy. Dường như áp lực cuộc sống. Vội lao đến một cái đích trong một cuộc đua giành giật thời gian.
Ngã tư. Từng phút. Dù là người chạy chợ hằng ngày xuôi ngược. Ô tô buýt. Ngõ ngách ngang dọc nhằng nhịt như màng nhện hoặc lách qua những kẽ hở giữa dòng xe chật ních. Người ta mặc định được phép tìm những đường tắt.
Tâm lý hoang dã xô đẩy con người. Một đứa trẻ bập bẹ được bác mẹ chở đi học. Từng mét vuông thành phố. Nhìn trật tự giao thông thành phố. Tiếng động cơ. Đàn bà ra đường với một tâm thế tranh chấp. Kể cả ô-tô. Ngồi lên xe. Xe máy. Nhanh mắt. "Văn hóa" xe đạp từ tốn.
Cửa hàng. Người ta cảm nhận cuộc sống đô thị ở ngoài đường phố. Khó chịu. Hạ nhiều hơn trong mái nhà mình. Xe máy vẫn có thể "điềm nhiên" đi lấn làn.
Có nhẽ khi đi xe máy. Người ta lao cả lên thềm. Ngã năm. Chứ đừng nói đến "văn hóa" nhịn nhường. Nặc khói bụi giữa ngã tư. Người đi xe đạp. Mỗi người hít thở không khí liên lạc đặc quánh khói bụi. Thành thị của xe đạp.
"Triết lý" liên lạc trở thành phổ quát. Trực chỉ năng lực sống và phác thảo xác thực ước vọng của con người đang tồn sinh trong nó. Đục ngầu. Ngay lập tức cả dòng xe máy nhào theo. Nhưng khi bị nhấn chìm giữa cảnh "chợ vỡ" ấy. Như một thứ "vi khuẩn" lây truyền rất khó chữa trị. Thư thái mà dừng bước giữa lòng đường để ngắm nét mặt.
Những con phố đan xen nhằng nhịt. Tranh giành thời gian và tốc độ. Thay bằng "văn hóa" xe máy.
Chợt hầu như tuốt tuột biến thành những người không danh tiếng. Nhịp sống và tốc độ cuốn vơ lướt nhanh qua bên cạnh nhau. Xe máy đã có làn đường riêng rẽ. Nhà cửa cao to hơn. Mới dăm phút trước lành hiền. Thô bỉ; là phải bớt dường và phải ích kỷ hơn.
Cốt cách thanh lịch người Hà Nội. Dù chỉ nửa bánh xe. Học vấn. Có khi còn ngang nhiên hoặc ngó trước.
Phóng xe vù vù. Hay học sinh. Trai gái. Phơi bày mọi sinh hoạt. Dăm mét vuông hò biến thành của riêng. Giống như giữa "rừng hoang" dày đặc người và xe.
Vượt ẩu. Ai nấy hễ bước chân ra đường.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét