Trong lúc chị Hồng có thai thì anh Tư bỗng nhiên mất mà không hiểu lý do làm sao
Khi đã ngắm được gia đình "hợp" với nhà mình. Bắt ép mà không thành. Lấy vợ nhân gian. Lạ thường về. Nhiều câu chuyện bi hài xảy ra trong nhiều đám cưới ở Đồng Kỵ. Nết na thùy mị nhất vùng nhưng cũng không dám lấy nhau vì đã có lời nguyền”. 20 nồi gạo tẻ. 70 triệu. Hai người lấy nhau sống rất hòa thuận.
Ngày đón dâu. Ở Đồng Kỵ. Ở Đồng Kỵ vẫn tồn tại chuyện mai dong. Không chỉ với hai vợ chồng mà còn ảnh hưởng đến gia đình hai bên. Trai gái hai làng rất thích nhau. Trai gái Đồng Kỵ không được thành thân với trai gái làng Sặt (ngôi làng kế bên). Ban ngày. Anh chị vui đón cậu con trai đầu lòng.
Chàng trai Đồng Kỵ Dương Văn Tư và cô gái trẻ bên làng Sặt Nguyễn Thị Hồng lấy nhau.
Cụ Dương Văn Tám (82 tuổi) - một cao niên trong làng kể lại câu chuyện dẫn đến lời nguyền không cho trai gái hai làng Cời – Sặt lấy nhau: “Tương truyền.
Người chồng có tránh nhiệm nuôi con từ 6h sáng đến 18h. 20 triệu nhưng cũng có đám lên tới 50. Khác với vẻ bề ngoài đương đại. Xô xát. Chính bởi vậy. Trai gái Đồng Kỵ mới lớn lên đã được “xí” trước cho nhau. Trong phút giây chị trở thành một người phụ nữ góa chồng. Cầu xin ghế ban phúc cho trai gái lấy nhau hạnh phúc. Bắc Ninh) là một khu vực rất phát triển.
Hạnh phúc. Thương con chưa kịp nhìn mặt cha. Đức tính người con trai hay con gái đó thế nào mới quyết định. Việc cưới xin ở đây cũng rất độc đáo. Má phấn. Tuy nhiên. Nhưng yêu là một chuyện mà để tiến đến hôn nhân lại là chuyện khác.
Bố mẹ đặt đâu con ngồi đấy Ở Đồng Kỵ. Thương cho thế cục mình xấu số. Con cái đề huề. Trai gái đồng Kỵ thường nghe theo sự xếp đặt của cha mẹ. Người cao tuổi sẽ ngồi dưới mà người dưới tuổi sẽ ngồi trên. Trước kia người nhiều tuổi hơn ăn gì người ít tuổi hơn mới được gắp theo. Có một trường hợp vượt qua lời nguyền và sự ngăn cản của gia đình.
Còn con cái đến tuổi mà chưa tìm hiểu ai. Cách đây vài năm. Chuyện nuôi và chăm nom con hai người vẫn phân chia rất rõ ràng. Số cau trong tráp trầu đón dâu không bao giờ chẵn mà phải lẻ. Hạnh phúc. Chị Hồng đau đớn tột độ. Thậm chí 100 triệu. Còn không cũng không bắt ép và lại tiếp chuyện tìm hiểu đám khác. Cỗ bàn bày vẽ đầy đủ nhưng cô dâu. Gia đình hai bên rất nao nức vui vì có con rể bên Đồng Kỵ rất giỏi giang.
Mấy trăm năm nay. Cho dù gia đình có ngăn trở đến mức nào thì anh chị vẫn quyết định đến với nhau. Chuyện dựng vợ gả chồng cho con đều phải đặt ra các tiêu chí cụ thể. Ngoại giả. Một trong những tiêu chí quan trọng nhất đó là gia đình hai bên cần “môn đăng hộ đối”.
Nhưng tuyệt đối không cho kết giao với làng Sặt. Nhiều người cho rằng. Cho đến giờ. Hầu như trai nơi khác đến Đồng Kỵ thì đều không lấy được gái trẻ. Đồ dẫn cưới thường là 2. Kể từ đó. Theo SBĐ. Nhưng người mẹ nghĩ trời mưa gió như thế chồng sẽ không mang con đến nên không ra đón con. Ở Đồng Kỵ. Trời mưa gió. Có đám cô dâu bỏ đi trước ngày cưới vài ngày. Ngay cả tổ chức đám cưới cho con cũng làm một cái lễ lên chùa Tây Am Tự cúng bái.
Gái xinh. Mới về hôm trước hôm sau đã đánh nhau lộn phèo rồi”. Lấy tiết gà uống máu ăn thề với lời nguyền “bao giờ thế đất đổi trời. Có rất nhiều trường hợp cũng “bén” thật. Thời gian sau đó. Làng Sặt và Đồng Kỵ có một chiếc cầu Đôi giữa hai làng và hai người thống nhất hết giờ nuôi con sẽ mang con đặt vào một chiếc võng ở đó.
Người dân nơi đây càng tin vào lời nguyền. Lời nguyền đã được lưu truyền mấy trăm năm khiến gia đình nào cũng tuân theo một phần vì theo quy tắc nhưng đa số là do tâm lý sợ sệt. Đơm hoa kết trái đầy đủ nhưng có những đôi không sống với nhau nổi 3 ngày. Họa hoằn lắm chỉ chỉ lấy được nhưng cô quá lứa lỡ thời.
Có rất nhiều người cam chịu và làm theo sự sắp xếp của ba má và tin rằng “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”. Lấy nhau rồi.
Lời nguyền đó cách đây khoảng 400 – 500 năm rồi. Hai vợ chồng rất xót thương nhau và hạnh phúc. Chú rể thì không thấy đâu. Gia đình sẽ nhờ người mai dong. Con trai Đồng Kỵ thường lấy nhau chứ rất hiếm khi lấy ở cõi tục.
Có tục tĩu nhà ai có công có việc. Canh cho người ít tuổi. Có đám 10.
Đặc biệt không có chuyện người nhiều tuổi hơn lấy cơm. Như vậy để người trẻ dễ dàng "phục vụ" cơm. Từ thời xa xưa có một người con trai Đồng Kỵ đem lòng yêu thiết tha và lấy một người con gái ở làng Sặt kế bên làm vợ.
Lời nguyền đó đến nay vẫn còn được lưu truyền và nhất nhất tuân theo. Sấm chớp đến giờ người bố vẫn mang đứa con trai đến như thường lệ rồi đi về.
Con trai lấy vợ gả chồng ở ngoài. Lấy nhau không lâu. Canh cho người cao tuổi. Khi con cái đến tuổi cập kê. Xinh đẹp. Da trắng. Có môn đăng hộ đối không. Nhưng “phép vua thua lệ làng”.
Nói cách khác. Ngay tức khắc. Miếng cau trong tráp phải là nửa quả. Gia đình hai bên đành hài lòng tổ chức đám cưới cho con.
Cho Sặt với Cời lấy nhau”. Nhà trai chuẩn bị một tráp trầu têm sẵn. Kết quả là mỗi người một nơi. Ở Đồng Kỵ lại có những quy định biệt lập.
Mâu thuẫn ngày càng gia tăng. 5 tạ thịt lợn. Sống rất ôn hòa. Sống với nhau sẽ yêu nhau thôi. Bởi con gái tuổi mười tám đôi mươi trong làng đã được cho vào tầm ngắm của những ông bố bà mẹ muốn kiếm lấy cô con dâu hợp với con trai và gia đạo nhà mình. Do có con thơ nên khi chia tay. Tuy nhiên. Do vậy có rất nhiều trường hợp mai mối. Ông Nguyễn Khánh Tu –Trưởng ban di tích phường Đồng Kỵ cho biết: “Đồng Kỵ vẫn cho phép con gái.
Ông Chử Văn Trung (80 tuổi) – một cao niên trong làng cho biết: “hiện nay giới trẻ khác xưa nhiều rồi.
Các cụ cũng chỉ muốn nét văn hóa lâu đời và truyền thống tốt đẹp của làng mà thôi”. Một hôm. Số lượng được qui định là 21 hoặc 23 miếng.
10 kg đường. Phần khác vì việc cưới hỏi của con cái vẫn có sự quyết định lớn từ phía ông bà cha mẹ. Một phần vì từ xa xưa nhà gái thách cưới cao hơn hẳn so với các làng khác cho nên con trai ở ngoài rất hiếm khi đến đây hỏi vợ. “Hiện nề nếp ăn uống còn thoáng và thông cảm hơn nhiều. Dù rằng. Chuyện cô dâu bỏ trốn vào ngày cưới là chuyện thường xảy ra như cơm bữa.
Nơi đây được mệnh danh là “làng tỷ phú” bởi người dân làm nghề buôn bán đồ gỗ rất có tiềm lực về kinh tế. Đây cũng là trường hợp trước nhất mà trai gái Cời – Sặt lấy nhau. Nhưng thậm chí cũng có đám cô dâu bỏ đi ngay trong lúc chú rể đang trên đường đến rước dâu.
Yêu đương. Năng động và con gái làng Sặt cũng rất nết na. Đời sống người dân đã được cải thiện và nâng cao. Hồ hết. Họ cho hai con tìm hiểu nhau trong một thời gian ngắn nếu hai bên ứng ý sẽ tiến hành hôn lễ.
Vẫn giữ những nét chính của phong tục truyền thống từ xa xưa. 5 nồi gạo nếp. Tuy nhiên. Chị vợ thẳng băng bỏ về nhà mẹ đẻ. Trầu cau chè lá đủ dùng theo yêu cầu của nhà gái. Thậm chí cho thoải mái yêu đương. Nếu có người đang tìm hiểu thì sẽ coi xét và cân nhắc gia đình nhà đó nền nếp ra sao. Khi con trai nơi khác đến tìm hiểu gái Đồng Kỵ hoặc người lại thì gia đình đều không nghiêm cấm.
Phần lớn trai gái Đồng Kỵ lấy nhau. 10 phút. Các cao niên trong làng cho biết những lỗ mãng độc đáo trong lễ cưới ở Đồng Kỵ rút cục.
Do chống lại lời nguyền của các cụ mới đến nông nỗi đó. Hai vợ chồng thẳng tính xảy ra to tiếng. Mọi người vẫn tuân. Ngày đó. Hai người chẳng nói chẳng rằng và để không giáp mặt nhau. Cũng kể từ đó mà người Đồng Kỵ không bao giờ cho phép con cái lấy vợ hay gả chồng với làng Sặt.
Năng động lại phóng khoáng. Đứa bé chết vì mưa lạnh. Từ Sơn. Ở Đồng Kỵ. Con gái. Cứ thế. Các bác sĩ kết luận rằng anh Tư bị cảm. Những quy định ấy suy cho cùng có phần cực đoan. Hiếm khi lấy chồng. Thời gian đầu về chung sống.
Trai gái Đồng Kỵ cũng tự ý thức được trong chuyện kết giao. Muốn lấy nhau bởi trai Đồng Kỵ có tiếng giỏi giang. Người nào đến đón thường đón con sau giờ qui định khoảng 5. Giới trẻ ngày nay “yêu là cưới”. Thêm vào đó là một ít tiền mặt tùy theo hoàn cảnh cụ thể của nhà trai.
Ông Dương Văn Canh – Chủ tịch phường Đồng Kỵ cho biết. Gái làng Sặt lừng danh xinh đẹp. Đám cỗ trong làng Đồng Kỵ cũng theo một qui tắc mà gia chủ phải xếp đặt sao cho trong một mâm cỗ chỉ có 4 người. Hai bên gia đình vẫn tổ chức đám cưới linh đình. Thế nhưng. Hai ý trung nhân nhau đậm đà. Lời nguyền dựng vợ gả chồng Phường Đồng Kỵ (tên gọi cũ là làng Cời.
Không chỉ có lời nguyền truyền kiếp về chuyện dựng vợ gả chồng mà nơi đây còn có những quy định về chuyện kết hôn của nam nữ và các thô lỗ biệt lập trong đám cưới. Thời gian buổi tối còn lại là người mẹ.
Dân làng Đồng Kỵ cùng các già làng mang một con gà trống kéo nhau đến cửa chùa Đức Ông chém đầu. Trong đám cỗ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét