Điểm độc đáo của xe đạp cổ không chỉ vì nó có tuổi thọ lâu năm mà đặc biệt hơn nữa trên mỗi chiếc xe đều gắn một chiếc biển. Như biển số xe máy hiện giờ. Nó thuộc loại xe nhập khẩu từ Pháp.
Nhưng đủ để người mua. Gọi là chợ. Những người đến đây đa phần đều là những người lớn tuổi. Những câu chuyện về chiếc xe đạp cổ chỉ tạm gác lại. Nhưng người đến đây xem và thảo luận kinh nghiệm chơi xe cổ là chủ yếu.
Cứ 7h sáng cuối tuần. Thỏa thích với thú vui thanh nhã của mình vào những tuần sau. Tôi mua xe này từ năm 60. Nhường chỗ cho cuộc sống thường ngày. Hiện giờ xe còn sử dụng tốt. Người ta còn bàn luận. Hiện mình có tiền chưa chắc đã mua được.
Ăn giá. Người xem bàn tán. Bàn bạc. Để có thể dùng xe hợp pháp người sử hữu xe phải đi đăng kí sử dụng với cơ quan chức năng.
Những ý trung nhân xe đạp cổ lại đến gặp nhau và cùng ham mê. Để 'đến hẹn lại lên'. Bác Nguyễn Đức Năm - một thành viên của “hội xe đạp cổ xưa và nay” cho biết: “ Những chiếc xe đạp cổ như thế này quý lắm.
Không chỉ luận bàn về xe đạp. Ngày đó mình mới 20 tuổi. Nguyễn Tuyết - Lê Cảnh. Ngày ấy có xe đạp đi là một niềm hãnh diện lớn. Tuy là phụ kiện nhưng giá không hề rẻ vì tuốt tuột đều là hàng hiếm.
Một góc Tây hồ lại trở nên đông vui nhôn nhịp. Mua bán các loại phụ kiện cho xe đạp cổ. Bác Nam cũng chia sẻ thêm. Người ta mang từ nước ngoài về nước. Bác Năm cười đùa: “ ngày ấy mình có chiếc xe đạp như thế này dạo phố khối cô theo ”. Chợ chỉ họp khoảng một giờ đồng hồ. Tôi phải tốn hai cây vàng mới mua được nó đấy ”. Những chiếc xe ở đây phần đông đều là xe từ năm 60 trở lại đây.
8h chợ bắt đầu tan dần. Bình luận đủ thứ. Khó có thể tìm được ở những tiệm sửa xe đạp. Bên cạnh yên sau có thêm một cái túi để tiện đựng đồ. Những chiếc xe đạp được bày ra để dân sành chơi xe cổ chiêm ngưỡng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét