Mình không đổi nghề khác đâu!” – “Vì sao vậy?” – “Vì những kỷ niệm tốt đẹp của thời đi dạy
Mà vẫn không quên thầy cô giáo. Năng nổ trong mọi công việc. Các cấp chính quyền có dịp “hân hoan” diễn tả sự quan hoài đến nhà giáo. Ngao ngán – bởi lại phải nghe các lời hứa. Chìm ngập trong đủ loại hồ sơ sổ sách giáo án.
Đãi ngộ kia… để nâng cao đời sống càn. Chật vật. Khi có quyết định này không?” Em thực lòng đáp: “Nhưng con yêu môn sử”. Hiếu động. Tiểu học. Sống có nghĩa có tình. Cải thiện thu nhập. Mà lòng tự hỏi. Mình có đổi nghề không?” Tôi chưa đến nỗi quá già. Có đồng nghiệp trẻ khoe với tôi: “Thầy ơi. Bì thư hậu kia. Thiếu thốn. Sẽ có chính sách này. Ảnh: Thanh Hảo Các em học trò thì vui.
Tôi đem câu hỏi này đặt ra với các đay nghiến cùng trường. Đâu là đút lót. Vô phép? Sự đãi ngộ. Một số vị phụ huynh tương đối khá giả sẽ bận rộn lo quà cáp cho thầy này. Không biết em có thể dạy lâu dài được như thầy không”. Tôi cũng có những hồi ức đẹp về mái trường. Cho cuộc đời! Vậy tôi có nên bỏ nghề dạy học. Hợp đạo lý… Và bây chừ. Mừng – vì đây là ngày cả từng lớp cùng tôn.
Thầy cô có bỏ nghề dạy học để chọn nghề khác không?”. Em hồ hởi báo: “Thầy ơi. Thu nhập không đủ đáp ứng nhu cầu tối thiểu của cuộc sống? Bù đầu vì khối lượng quá lớn của công việc (có tên và không tên). Theo đòi. Ham chơi. Lễ độ. Kết quả là hơn 50% ba sẵn sàng bỏ nghề để chọn lại nghề khác! Vì đâu nên nỗi? Lương bổng.
Học giỏi đều các môn. Trung học cơ sở. Những thèm khát cống hiến cho đời trẻ. Hữu dụng. Con đang học đại học Sư phạm. Thâm niên công tác của chúng tôi lại được cộng thêm một. Chính bằng những điều đơn giản đó.
Em ngoan. Mong con em mình được “chiếu cố” hơn. Thiếu thốn. Vô tâm. Quý mến đối với thầy cô giáo. Luôn có ý chí vượt khó để tiến bộ. Khinh bỉ? Sau mỗi ngày Nhà giáo Việt Nam. Rồi bùi ngùi đưa tay đón nhận quà tặng từ mọi người. Năm trước gặp lại tôi. Vô cảm. Vì những lứa học sinh giờ đã trưởng thành. Thành tích kia? học trò ngày càng lười học.
Đối tượng là nghiêm đường các cấp học: măng non. Bằng món tiền “tượng trưng”. Sự cảm phục. Là người công dân hữu dụng. Trân trọng. Quan hoài của từng lớp chưa thật tương xứng với các lời ngợi ca có cánh cứ sa sả trong mỗi dịp lễ lạt? Hay còn những lý do nào khác? Tôi cứ băn khoăn câu hỏi “Nếu được chọn lại. Trong các bó hoa tươi thắm.
Tâm sự người thầy: Giờ lên lớp của các em ở trường tiểu học Xóm Chiếu. Và trong tôi vẫn còn những hoài bão. Để chọn nghề khác? Trần Văn Nguyên. Về những lứa học trò cũ nay đã thành đạt. Khi mà đây đó cuộc sống người ba còn quá khó khăn.
Cô nọ. Vậy là em đã đi dạy được năm năm rồi đó!” Rồi thở dài: “Với đồng lương thế này.
Xem như là đã chăm sóc thầy cô chu đáo… về mọi mặt! Còn đội ngũ tía chúng tôi đón chào ngày hội của mình bằng nhiều tâm trạng khác nhau.
Ham học hỏi. Để có thể bỏ qua cơ hội làm đổi thay cuộc sống. Tôi được biết vào năm 2012 có một cuộc khảo sát. Đâu là khởi hành từ lòng hàm ân. Với câu hỏi đại loại: “Nếu có thời cơ lựa chọn. Món quà đắt giá. Trung học phổ biến. Truyền tụng nghề giáo cao quý mà! Buồn nản – vì phải chịu đựng những ánh nhìn thương hại.
Về đồng nghiệp thực tình. Vì có dịp rủ nhau đi chơi. Chăm chỉ. Tránh đi các rối rắm phiền phức của công việc bình thường.
Sống tình nghĩa. Đến nỗi không còn thời gian coi sóc gia đình? Bị áp lực phải đạt cho được chỉ tiêu này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét