Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

Vào ngôi làng để rồi mọi người đọc cười … vỡ bụng.

Đầm trấu

Vào ngôi làng để rồi cười … vỡ bụng

May thay em vồ được con cá rô. Thì bắt gặp một tốp học sinh nữ đi học về. ”. Nghệ sĩ ưu tú Hán Văn Thân và Nguyễn Xuân Yêm (hí viện tuồng Việt Nam). Một nghệ nhân đang kể chuyện cười cho phóng viên.

Tỉnh. Đội văn nghệ gồm các diễn viên. Trưởng ban văn hóa xã Văn Lương. Cả hai người uống hết hai chai. Mời bố chồng em và cả ông trẻ đến nhắm rượu. Một số “cao thủ” nói phách tài đến nỗi đi đâu nói thật người ta cũng không tin. Bát Nhị”. Nhưng tìm mãi chẳng thấy bò mà chỉ thấy một con cua. Lấy chồng Văn Lang đều trẻ đẹp ra và quảng giao hơn. Xung quanh bốn bề là ruộng đồng. Chỉ mới đun sủi lăm tăm đã đổ ra.

Bà em há được mồm thì văng cả khoai lẫn răng ra ngoài. Cái càng gãy khực. Không biết nó đi đâu rồi. Nên trẻ lâu. Sợ để chỗ khác anh không tìm thấy.

Anh cứ tìm xem xe trâu ở đâu thì có mũ và kính ở đó. Chị ta bảo: “Cái Lan nó ở xóm bên cơ. Học sinh lớp 12. Lần mò mãi cũng tìm thấy nhà Lan. Chỉ tại khoai nhà em dẻo quá nó gắn chặt hai hàm răng lại. Đến nay. Một chị.

Một cảnh trong phim hài: "Tết Văn Lang cả làng nói khoác". Nó cứ quánh lại ấy. Lại đây em kể cho mà nghe. Chao ôi. Tôi cũng không vừa: “Dẻo thế thì bố ai dám ăn nữa!”. Như nghệ sĩ ưu tú Hán Văn Tình (đóng vai Chu Văn Quyềnh trong phim Đất và người). Thì ra chị ta cũng tên là Lan

Vào ngôi làng để rồi cười … vỡ bụng

Đạo diễn. Rụng không còn cái răng nào. Được nhân dân cả nước biết đến. Ăn uống no nê mà con cá vẫn không phải dở mình”. Chả thế mà đội văn nghệ của xã mới khôi phục lại từ cuối năm 2000.

Anh vào nhà nó mà lấy. Những cây khuếch khoác trác tuyệt đó là: “Nhất Sinh. Em lôi lại. Tôi chở Lan ra chỗ chụp ảnh lúc nãy thì chẳng thấy kính và mũ đâu. Một bà lão gầy gò. Một câu chuyện khác: “Ruộng nhà em bữa qua còn xanh mơn mởn thế mà nay đã rũ nát thế này. Một góc làng Văn Lang. Nhìn ruộng lúa mà đau đứt ruột đứt gan.

Tôi hỏi thì một cô bảo: “Em thấy cái Lan nó đội thử mũ và đeo kính của anh. Mắt mờ lần ra mở cổng: “Ai gọi đấy. Ông Hán Văn Bình cho hay: “Dân Văn Lang có giọng nói nghe khác hẳn với dân quanh vùng. Biết các cô gái Văn Lang hay đùa. Lát sau. Tam Dương. - Chị này cứ nói quá! - Thật đấy anh ạ. Đấy là một kỷ niệm vừa bực vừa buồn cười trong một lần về làng Văn Lang.

Quay lại thì thấy gà và xôi treo lủng lẳng trên cành tre. Hóa ra không phải. Ngôi nhà có cái cổng xanh ấy…”. Qua cánh đồng. Em mang nó về. Em là Lan đây!”. Em quẳng càng xuống ao rửa. Con cua giơ cái càng ra cắp. Vớ được con bò ấy thì em cho một dùi. Cũng câu chuyện ấy người làng khác kể thì không gây được tiếng cười.

Nhưng qua miệng kể với thanh giọng đặc biệt và lối kể chuyện tưng tửng của dân Văn Lang thì người dân quanh vùng cứ gọi là ôm bụng cười “chảy nước mắt”. Chồng em chạy đến vuốt ngực nhưng bà cứ lắc đầu không nói được. Không chồng trong xóm. Những câu chuyện bịa như thật thường được các tay tổ nói phét kể với bộ mặt tỉnh bơ: “Tớ đội mâm xôi

Vào ngôi làng để rồi cười … vỡ bụng

Nó lôi em đi. Tôi phải xin lỗi rối rít bà cụ. Chỉ một cái càng thôi mà nấu được nồi mười canh đặc”. Cũng chả hại ai. Thế là mấy cô học sinh đứng ngồi lố nhố bên bờ ruộng. Đó là do dân làng có một nền tảng nghệ thuật từ rất lâu đời. Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ. Gà chạy cọng ra đình làm lễ. Hoá ra đôi cánh gà xếp chéo bị mắc vào cành tre nhưng vì xôi dẻo quá nên cả ván xôi vẫn dính chặt vào mình gà và treo lửng lơ trên cành tre”.

Người nơi khác có gọi Văn Lang là làng nói phách. Em giắt vội vào cạp váy. Văn Lang còn là nơi sản sinh ra khá nhiều nghệ sĩ ưu tú. Mua khoai nhà em đi. “Thử là biết ngay” – tôi đáp lời. Em đành phải để cái kính và cái mũ ở trên xe trâu. Ngũ Định. Bất kỳ trai gái ở đâu đến lấy vợ. Mấy cô cậu học sinh độ 17-18 tuổi chỉ vào ngôi nhà lá trên sườn đồi dốc dác vòng vèo.

Chính chất giọng đặc biệt của dân Văn Lang làm cho những câu chuyện thường nhật qua miệng kể mang nặng thơ âm khác lạ một thứ duyên thầm. Nhị Kích. Có thể nói dân Văn Lang từ già đến trẻ đều biết nói quá. Tôi đến Văn Lang vào một buổi sáng đẹp trời. Tôi tìm đến ngôi nhà có cổng xanh. Biết nói hay rồi. Thậm chí phản cảm. Ra đến đình chả thấy xôi gà đâu nữa.

Sau mấy chục năm tan rã đã được huyện. Chợ quê nghèo chỉ có mấy thứ hàng nông phẩm. Lan bảo: “Lúc em cầm mũ ra trả anh thì có cái xe trâu đỗ ở đó. Tiếng lanh lảnh và nâng cao lên đến lạc thanh lại bỗng hạ hẫng. Sau khi bố nó lấy tay mếch hàm trên. Chợt có một giọng nói dề dề mà lanh lẳnh vang lên: -Anh ơi. Tôi đành để lại mũ và kính làm quà kỷ niệm cho mấy cô gái Văn Lang.

Tôi hỏi đường vào nhà cô gái tên Lan. Và cất tiếng gọi: “Lan ơi! Cho anh xin mũ”

Vào ngôi làng để rồi cười … vỡ bụng

Cả nhà được một bữa thất đảm kinh hồn. Tôi và một đồng nghiệp đi vào làng. Thậm chí Trung ương mời đi hội diễn khắp nơi.

Làng Văn Lang được mệnh danh là “làng khuếch khoác”. Kính đâu nữa. Em đành phải lấy cái thừng to buộc vào càng nó. Chuyện nữa: “Hôm em đi làm cỏ lúa. Thế là vớ cùng phá lên cười. Chủ toạ xã Hán Văn Tuấn cũng thừa nhận: “Dân chúng tôi mà đi nơi khác nói chuyện thì trần giới chỉ có há hốc mồm mà nghe”.

Tưởng bà ngộ gió. Bố nó luộc một nồi mời bà em xơi. Quay lại chỗ để xe thì không thấy mũ.

Văn Lang còn rất nghèo nhưng lại lừng danh bởi cái giọng nói vừa ngọt vừa mát và tài nói quá như thần.

Lan sửng sốt: “Em để kính và mũ ở chỗ cũ mà”. Tôi đi qua chợ. Tứ Chí. Chụp xong. Chứ giờ tìm đâu ra cái xe trâu đỗ ở bờ ruộng hồi sáng. Người Văn Lang đều vui vẻ. Em cam đoan không ở đâu có thứ khoai nước dẻo bằng khoai nước làng em. VTC. Chỉ cần tụ hội những câu chuyện khuếch khoác thường nhật của mấy cao thủ này cũng có thể xuất bản thành một cuốn sách cực dày. Một cô nói rõ to: “Con gái Văn Lang xinh thế này lên hình có đẹp không anh?”.

Anh cũng khẳng định rằng. Nhà nó ở chân đồi kia kìa”. Một thứ văn hóa gia truyền và khả năng kết nạp bẩm sinh khiến một đứa trẻ được sinh ra ở đây chưa biết đi đã biết hát.

Thì người Văn Lang cũng chẳng bực bội gì. Vào sân gọi mãi chỉ thấy một chị tầm 40 tuổi đi ra. Vậy mà bà em mới cắn có một miếng bỗng thấy nín thít. Khi chúng tôi đến. Tác giả kịch bản đều là nông dân đã gặt được mấy chục giải A. Tạo dáng cười tí toét cho tôi chụp ảnh.

Văn Lang nằm biệt lập trên mấy ngọn đồi. Phát âm thường kéo dài. Bữa trước bà ngoại em sang chơi. Nói quá một tí cho vui.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét