Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

Thơ Vũ Từ Trang.

TRĂNG PHỒN XƯƠNG  Ấy là đêm trăng thành Phồn Xương đồi tung bụi lốc, cây động dao dáo mác lập lòe dựng bên suối mây trời vần vụ, trăng đỏ ối mặt trăng như một bát máu thề nghĩa sĩ uống chung nguyện giết giặc

Thơ Vũ Từ Trang

QĐND -  thi sĩ Vũ Từ Trang sinh năm 1948 tại Từ Sơn-Bắc Ninh, giờ sống và viết tại Hà Nội, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam; đã xuất bản 5 tập thơ, 1 tập truyện dài, 1 tập tiểu thuyết, 2 tập chân dung văn chương và 3 tập khảo cứu văn hóa.

Vũ Từ Trang dai sức một giọng thơ giản dị, nhẹ nhõm và sâu lắng

Thơ Vũ Từ Trang

Ấy là đêm trăng thành Phồn Xương trai làng gái làng đất Nhã Nam súng đón tàu bay giặc bổ kích bao đạn bên sườn va lách cách vàng ươm mấy chiếc mũ rơm vàng hoa dẻ rừng thơm mái tóc mướt và trăng đêm ấy khi hiện khuất trăng như ánh mắt gái dân binh.

Đêm nay đêm nay trăng Phồn Xương tiếng trẻ làng đồi hát ca vang những bàn tay nhỏ múa đoàn kết những bím tóc thơ bồng đuôi sóc bên thành có người nghĩa binh già ngắm trẻ nhỏ ca đôi mắt ướt có đôi trai gái hẹn hò nhau bên con đường nhỏ mát hàng cau trăng thì cứ bổng theo gió thổi mặt trăng như một trái dưa vàng dát sáng Phồn Xương và thôn mạc lòng tôi nghẹn lắm không hát được lầm bầm rừng cây với gió đồi…  thi sĩ MAI NAM THẮNG  chọn và giới thiệu

Thơ Vũ Từ Trang

Đọc thơ anh, như được trò chuyện cùng cố nhân tri kỷ…  NHỮNG ĐÁM KHÓI  Những con bướm con chim đã mỏi trẻ nhóm lên những ngọn khói mềm… Khói bay lao xao ngoài đất bãi dòng sông nằm im một tiếng thở dài những túp lều như gọng vó nát trẻ thả hồn theo ngọn khói chơi vơi! Những bàn chân không quen giày dép những bàn tay khát thèm phấn viết những tâm hồn nghô nghê lúa khoai… Niềm vui phong thanh gửi vào đám khói khói bay đi, khói có về trời? Các em ơi, phận chúng ta ở lại cùng bùn đất ở lại cùng rau rệu, rau lang… Lưng trời, những ngọn khói lang thang.

Vó ngựa đổ về khua lộc cộc mũi tên đánh úp bay ràn rạt tôi thấy Phồn Xương ngút lửa hương người lo thành quách, lo cao lương

Thơ Vũ Từ Trang

Thời kì VÀNG  Trong cửa hiệu đồng hồ “Thời gian vàng” khách vắng tanh cô bán hàng buồn tênh ngái ngủ. Sư thầy đi đâu chẳng thấy chỉ thấy cỏ rờn chân đê tơ trời cùng tôi năm ấy lơ ngơ quên cả lối về. Hàng trăm chiếc kim đồng hồ đang quay nhúc nhích dường muốn báo mọi người qua từng thời khắc Thời gian vàng! Thời gian vàng! cô bán hàng ngái ngủ buồn tênh… Tôi đi qua và tôi chợt thấy mỗi chúng ta từng là chủ tiệm thời kì thời kì vàng đang trôi qua mất mặc tay ta không một bụi vàng!  TƠ TRỜI NĂM ẤY  Thế là người bỏ quê đi để lại ngôi chùa trầm tư! Chùa vẫn nghiêng nghiêng tháp bút tam bảo quan âm trầm tư nghìn mắt nghìn tay bất lực! Bãi dâu đỏ ngầu con sóng đò nan sang sông một mình giữa dòng, sao do dự mãi? đò chìm trong tiếng chuông ngân.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét