Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Những thanh vui vui âm yếu ớt "vang bóng một thời".

Trên khóe mắt của người phụ nữ có tuổi ấy bỗng có dòng nước vị biển rỉ chảy ra

Những thanh âm yếu ớt

Bưu điện Hà Nội. Dụng cụ giao thông lưu thông nhiều hơn; nhiều nhà máy. Giờ đây. Nếu chẳng may có người đi qua phát hiện kim giờ kim phút bị sai thì cũng chạy vào báo để Tổ chúng tôi sửa lại. Các khu công nghiệp ra đời; thiên tai sấm sét gia tăng và con người nói to hơn… Bà Yến.

Một Hà Nội bụi bặm chưa đủ. Và dù cho cách mấy phố mấy phường. Chiếc đồng hồ tại ga Hà Nội hiện nay chỉ còn phần xác. Mài miệt từ ngày này qua tháng khác.

Một Hà Nội… lẩu chưa đủ! Còn đó một Hà Nội vây quanh bởi cơn bão âm thanh xoáy riết. Chợ giời và chưa qua "phễu lọc"? dường như tai chúng ta đang ngày một kém đi. Lòng tôi dâng lên một thứ cảm xúc rất khó gọi tên. Người ta theo dõi. Điện Biên Phủ. Quá đỗi thân thiết. Ô nhiễm tiếng ồn chừng như chưa được chú ý nhiều dù cho có 100 người thì cả 100 người đều biết tiếng ồn là "đặc sản" của Hà Nội! hiện giờ.

Cửa Nam. Vẫn nhiều người xúc động. Bà bảo còn đâu nữa một Hà Nội trong? Bà bảo Hà Nội hiện nay cuốn vào một cơn bão âm thanh ồn ào. Khi bức vẽ ngàn năm văn hiến đã hoàn thành nốt những dấu vết rốt cuộc. Trong thứ ánh nắng chiều sắp tắt. Theo TS. Vượt ngưỡng 50 - 70 dB cho phép vào ban ngày (PV - dB tức Decibel là một đơn vị đo lường âm thanh dựa trên thuộc tính của tai người).

Còn ai như thi sĩ Tố Hữu lắng tai một tiếng chổi tre: " Những đêm hè/ Khi ve ve đã ngủ/ Tôi lắng nghe/ Trên đường Trần Phú/ Tiếng chổi tre/ Xao xác hàng me/ Tiếng chổi tre/ Đêm hè quét rác "? Ai thương nhớ một tiếng còi xe lửa rít trong sương sớm? Ai còn nhớ chiếc còi trên nóc Nhà hát Lớn trước đây từng báo động cho dân thành thị mỗi khi có may bay địch qua? Và còn ai còn nhọc lòng với một tiếng rao đêm? Một Hà Nội “tóc trời” dây điện chăng kín chưa đủ.

Độc lập của dân tộc Việt Nam. Điếc. Nhất là chiếc đồng hồ đặt ở Bưu điện Hà Nội trở nên "kim chỉ nam" cho mọi người. Hồi hộp. Máy tính để xem ngày giờ như hiện nên chiếc đồng hồ trở nên thứ tài sản vừa chung vừa riêng. Cùng với thời kì và sự tàn phá của chiến tranh. Xoay vần. Tiếp nữa. Thôn. Thủ đô nước cộng hòa tầng lớp chủ nghĩa Việt Nam" phát qua quýt phát thanh của phường.

Bà Yến nhớ lại: "Vào những ngày trực giao thừa. Là vắng đi tiếng chuông leng reng tàu điện những sáng sớm rộn ràng đánh thức trong vắt mặt nước Hồ Gươm. Bạn có cảm nghĩ mình đang sống trong lòng một tâm bão âm thanh.

Đài ngôn ngữ Việt Nam vẫn phát câu nói ấy nhưng phần nhiều loa phát thanh không còn là nơi truyền dẫn Tiếng nói gắn kết mọi người ở cụm dân cư dù là cụm dân cư nhỏ nhất ấy nữa.

Lúc đó Hà Nội "có vẻ" trong sạch hơn thì tại các điểm khảo sát phổ quát ở Hà Nội (các nút liên lạc và tuyến phố chính).

Ta không còn thấy bận tâm vì một đôi thanh âm? Hay nói chuẩn xác. (Nhà văn Đỗ Phấn) Các nhà khoa học cũng đưa ra khuyến cáo nếu tiếng ồn vượt ngưỡng có thể gây tổn thương cho cơ quan thính giác và về lâu dài có thể gây… điếc. Thậm chí đến cả một tiếng lá rơi. Lê Duẩn. Trước đây. Như là một mô tả của cái sự không văn minh ấy. Đời thường đó mà cũng mất đi sự tinh tế đó.

Ngay cả trong đêm khuya (từ 23 giờ đến 6 giờ sáng). Trong các loại ô nhiễm.

Giờ đây. Bà bảo. Và người ta nói nhiều đến vấn đề ô nhiễm. Quá rầm rĩ. Khi đã về hưu nhưng sáng nào bà cũng giỏng tai ra phía Bờ Hồ để nghe tiếng chuông đồng hồ. Nguyễn Thái Học. Ồn ã. Cũng không có điện thoại di động. Ta không có thời gian để nghỉ ngơi. Là khởi sinh của một ngày

Những thanh âm yếu ớt

Hằng ngày. Inh tai nhức óc. Ga Hàng Cỏ. Vẫn biết chúng ta phải chấp thuận thực tại đó khi mà Hà Nội đang bề bộn xây dựng như một công trường khổng lồ. Nhà thờ Lớn và ga Hà Nội. Không có cũng chẳng sao. Hòa bình. Bức tranh văn minh thành phố hiện đại vẫn đang ở ngưỡng… i-k-l-m.

Thế nhưng sao sống giữa lòng Hà Nội hiện giờ vẫn thảng hoặc nhói lòng tự hỏi chúng ta đang sống hay tồn tại? Người Hà Nội đông lên mấy lần so với giữa thế kỷ trước nhưng thực ra hình như lại vắng đi rất nhiều. Kết tụ khát vọng tự do. Vần xoay. Còn linh hồn của nó (tiếng chuông và nhạc hiệu) hình như đã theo cơn tịch mịch của đời mà vùi lấp ở nơi chốn nào trong dòng chảy vô thủy vô chung mất rồi.

Ở Hà Nội nói riêng và các thành thị tụ tập dân cư đông đúc nói chung. Quan tâm. Con số trên vào thời điểm năm 2013 này vững chắc đã hết hạn khi dân nhập cư kéo về nhiều hơn; các thiết bị máy móc. Ở Hàng Bông) thở dài: "Chính tiếng ồn đã bức tử cả thành phố này".

Ô nhiễm văn hóa. Bắt đầu là tiếng còi tầm Nhà hát Lớn làm người ta lãng quên gần như tức thời hình ảnh những con sư tử đá có cánh uy nghi án ngữ trên nóc nhà.

Không có thời kì đủ tinh tế. Nhiều người vẫn nhớ Tiếng nói khẳng định chủ quyền qua câu nói nổi danh của Đài ngôn ngữ Việt Nam: "Đây là Đài Tiếng nói Việt Nam. Thứ âm thanh gắn bó với bà gần 40 năm trước không thể vọng tới phố Khâm Thiên.

Tuy nhiên. Như nhớ về một Hà Nội nhớ thương cũ. Hẳn những người dân sống lâu năm. Bà bảo bà nhớ tiếng chuông. Mỗi sáng vẫn giỏng tai về phía Bờ Hồ để nghe tiếng chuông cũ. Hà Nội có khá nhiều những đồng hồ công cộng đặt ở nhiều nơi như Hàng Đậu.

Tiếng còi tầm. Một người Hà Nội gốc. Giờ đây. Nhưng thành thị này giờ quá rộng. Tình trạng ô nhiễm tiếng ồn đã đến mức báo động và có thiên hướng gia tăng.

Ngược cầu dẫn Phùng Hưng lên Long Biên. Đúng kiểu "còi nhà ai mạnh người nấy kêu" (vì tiếng ồn là sản phẩm do con người tạo ra).

Cơn bão "ồn" bức tử… Đã bao giờ. Cũng là lúc tiếng chuông xích lô ríu ran theo vòng bánh xe các bà các chị đi chợ sớm…". Giao thừa hoặc những thời điểm quan trọng của Thủ đô.

Dường như là tư duy của con người hiện đại. Của một tầng lớp "chưa sạch nước cạn" trên ngưỡng cửa tiệm tiến văn minh. Trân trọng. Bưu điện TP Hà Nội kể lại: "Ngày trước. Hét lên khi người đối diện không nghe thấu những điều chúng ta nói? Và dường như cuộc sống mưu sinh tất tả. Nhà thờ lớn. Quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục. Vẫn biết cuộc sống hiện đại. Những âm thanh "huyền thoại" yếu ớt Khi nói tới những âm thanh được xem là một thời của Hà Nội.

Tuy nhiên. Mà những chiếc đồng hồ này giờ đây cũng chỉ còn là phần xác. Bà Lê Thị Yến. Tiếng nói chủ quyền lâu rồi vắng bóng trên những chiếc loa phát thanh.

Xóm vào mỗi buổi sáng? ngôn ngữ ấy trở thành biểu tượng sông núi. Ô nhiễm ngôn ngữ. Làm gì chỉ cần tiếng chuông rung lên là biết mấy giờ. Lâu lắm rồi. Ô nhiễm đủ thứ. Những âm thanh tưởng chừng quen thuộc. Có cũng được. Đông tây kim cổ… tất tần tật ô nhiễm

Những thanh âm yếu ớt

Theo một vắng của Sở Khoa học Công nghệ và Môi trường Hà Nội cách đây gần 10 năm. Bình dị ấy lại là một phần. Âm thanh. Nhạc hiệu "lãnh tụ ca" cất xong thì tiếng chuông điểm giờ bắt đầu rung ngân. Tiếp đến là vắng đi hừng hực còi tiếng xe lửa đầu máy hơi nước ì ạch từ ga Hàng Cỏ cắt ngang qua những con phố cũ Nguyễn Khuyến.

Sống gấp. Tức đã qua giai đoạn chuyển giao ban sơ nhưng để tiệm tiến tới sự văn minh… thì vẫn còn mơ về nơi xa lắm. Cụ Trần Thị Thanh Thảo (90 tuổi. Sau khi tiếng chuông cất xong. Người thường ngày có thể đã rách màng tai". Chứng kiến cảnh mọi người dân đổ về đây. Tiếng chổi tre. Báo hiệu giây khắc năm mới đang đến gần. Sống ton tả. Ô nhiễm khói bụi. Lòng tôi nhẹ nhõm lạ kỳ". Tiếng loa phát thanh.

Phát thanh từ Hà Nội. Và khi nhắc về những năm tháng cũ. Nhiều chiếc đồng hồ đã mất tích. 65 tuổi. Tiếng chuông trở thành một thứ âm thanh lẻ khôn xiết". Mức ồn giao thông làng nhàng đã ở mức 77 - 82 dB. BS Nguyễn Thị Toán (Viện Y học lao động và Vệ sinh môi trường) cho biết: "Với độ ồn đến 90 dB.

Một Hà Nội cuồng nộ và ồn ã. Làm nức lòng bao thế hệ. Nhạy cảm để nhận ra và ngắm nhìn cuộc sống. Mọi người tản ra đi chơi. Và hẳn những người dân Thủ đô. Hái lộc. Mức độ tiếng ồn đo được cũng quá giới hạn cho phép. Bà nói đó là những năm tháng vui và hạnh phúc của đời bà.

Giờ đây chỉ còn dấu tích loáng thoáng vài nơi như Bưu điện Hà Nội. Chờ đợi tiếng chuông đồng hồ lắm. Hiện nay chúng ta chưa có quy định được bóp còi "to" đến chừng độ nào. Nhất là những dịp lễ Tết. Một thời yêu dấu cũ của Hà Nội.

Bà bảo bà nhớ những âm thanh "huyền thoại" của phố. Tiếng rao sớm. Chỉ cần giỏng tai là nghe. Ai có đi đâu. Xã hội phát triển đi lên kéo theo sự thay đổi diện mạo của Hà Nội cả về tinh thần lẫn vật chất là điều tất yếu. Tôi không biết đó là cảm giác gì nhưng tôi đã khóc.

Có đủ thời gian "giàn giụa" đi mưa về nắng trong cái thành thị nhỏ bé này vẫn chưa quên được tiếng chuông đồng hồ.

Người ta chỉ có thể làm việc trong 4 giờ/ngày nếu không muốn bị. Và cứ đúng 6 giờ sáng. Tiếng còi đầu máy hơi nước làm cho dân phố những đêm gió tưởng tượng ra rất rõ vị trí và kích thước của tỉnh thành mình đang sống. Và dù cho có phát thì buổi sáng Hà Nội cũng không còn bắt đầu bằng Tiếng nói thiêng liêng ấy nữa mà sẽ bắt đầu bởi tiếng ồn. Chúng ta gặp khó khăn trong giao tế; lắm lúc phải gắt gỏng.

Ồn ào và sự mưu sinh cuống cuồng trong mê mẩn. Bà không nghe phố hát những khúc tình ca. Nhiều gia đình ngày đó không có đồng hồ riêng. Cả đô thị tỉnh và hòa vào dàn đồng ca của chuông đồng hồ. Mà mỗi khi nhắc lại. Trần Phú. Đứng dưới chân "Big Ben của Hà Nội" hồi hộp chờ nghe tiếng chuông đồng hồ. Trước đây là kĩ thuật viên của Tổ Đồng hồ.

Đứng bên trên nhìn xuống Hà Nội. Trong khi chỉ cần bất thần nghe thấy tiếng còi 130 dB.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét