Trước hết phải tình thực với con
Chồng đau nhói trước đề nghị của con. Đó lại là cái cớ nảy “lời ong tiếng ve”. Tiếng đồn đến tai vợ. Để con không sống trong hiềm nghi.
Vợ dựng lên màn kịch “lạt mềm buộc chặt” mỗi khi có mặt chồng; còn sau lưng. Bị cô giáo phê bình. Chỉ khi ba về đến nhà. Con ngắc ngứ khai mạc câu chuyện: “Mọi thứ diễn ra trong gia đình mình đều là điêu trá. Chồng ngạc nhiên. Con hỏi cha: “Rốt cuộc. Chưa quen việc nên theo chồng nhờ hướng dẫn cũng là thường nhật.
Chiều cuối năm se lạnh mà chồng liên tục vã mồ hôi trước những lời lòng dạ của con. Em Mai điểm toán kém. Từ đó không thương cô Lâm nữa”. Mỗi chiều về đến nhà. Cái không khí… chợt đầm ấm của gia đình chỉ là màn kịch.
Mẹ kêu tụi con cùng đợi cơm ba”. Con trai vờ không nghe thấy. Vậy là. Vợ chồng phải ngồi lại với nhau trong nhân cách của người làm ba má. Chứ còn giận ba lắm. Làm cha mẹ.
Chồng giật thột nhớ ra. Con trai giải thích: “Mẹ chỉ đóng kịch thôi. Bữa cơm dọn ra. Ảnh minh họa. Chồng choáng váng. Chồng rùng mình nhớ hôm chồng bất ngờ về sớm.
Mẹ chửi em Mai là cái đồ… giống cha. Khiến các con khiếp sợ. Nguồn: Internet Con cúi đầu: “Không có ba ở nhà. Con không chịu được nữa”. Bất an trong chính gia đình mình. Các con ăn như chưa từng… được ăn. Ngày nào ba về trễ.
Mẹ nói cười với ba. Phụ mẹ nhặt rau nấu cơm nè”. Không khí gia đình luôn bít tất tay. Trách mình đã không nhìn ra ánh mắt thẳm buồn của các con. Vô bổ. Cùng gánh chịu những giận dỗi. Ba với cô Lâm có gì không?”. Con chưa kịp quét nhà. Cảm giác nóng ran trong chồng chuyển thành cơn ớn lạnh.
Hai đứa nói đợi ba về để cùng ăn cho vui”… Con trai kéo chồng về thực tế: “Mẹ nói phải như vậy để ba thấy gia đình ấm cúng mà quý trọng vợ con.
E sẽ “lậm” vào tính cách các con. Bao oán hờn vợ trút lên đầu con.
Trách móc của vợ. Mẹ rất hung tợn. Chồng nghĩ. Vợ chỉ vờ vịt tin. Mắt đỏ hoe. Con trai bảo: “Ba bỏ cô Lâm đi. Trở lại ngọt. Để mẹ không đóng kịch nữa”. Vẫn đinh ninh chồng có tội. Mẹ dẫn em ra sau nhà giật mấy hộp sữa trên tay em vứt thùng rác. Hành xử của vợ chẳng những tạo sức ép. Cô Lâm mang đến giỏ trái cây rồi cho em Mai mấy hộp sữa.
Bảo em Mai nhận quà của cô Lâm nhưng sau đó. Chính trực trong mọi cảnh huống.
Mới đến ngõ đã nghe tiếng vợ: “Lũ bây biến hết cho tao nhờ”. Mẹ mới trở lại là mẹ của trước đây.
Lúc có ba ở đó. Bỏ lên lầu. Kết quả. Rủi sao. Sau cuộc nói chuyện. Hễ thấy mặt vợ… bí xị là chồng quay xe. Nhưng khi thấy chồng. Ham của lạ!”. Ba không thấy có gì khác lạ sao?”. Vui vẻ như trước. Giận run trước những lời của con. Còn con gái tiến đến mẹ với vẻ sợ sệt. Anh em con làm gì mẹ cũng không vừa lòng. Mẹ cười rất tươi. Mà còn là khởi nguồn của thói dối trá. Giọng vợ rất ngọt: “Hai nhóc đâu.
Mẹ bắt tụi con cũng phải vui vẻ. Mẹ cầm chổi phang vào con. Dông thẳng đến quán nhậu. Có hôm chồng về rất trễ. Chồng như nghẹt thở. Không riêng chồng mà các con cũng bị vạ lây. Hỏi đợi ba làm gì thì vợ cướp lời: “Bảo ăn trước. Đâm nản. Nguyễn Dân. Những gì chồng giải thích về mối quan hệ với Lâm. Mẹ cầm cuốn tập xé nát.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét