Khó chịu lắm
Nhưng anh lại phải gặp một cảnh huống dở khóc dở cười. Đến quản lý 100% Nhiều người chê anh Trọng tức là đàn ông gì mà lúc nào cũng tính tình chi li.
Anh Minh Quốc cũng phải chịu tiếng "Bùi Kiệm". Vn/Theo Quỳnh Như (SGTT). Anh chẳng vui sướng gì với việc giữ tiền và sẵn sàng bàn giao cho vợ nhưng "khi nào cô ấy có thể biết tính toán chi tiêu".
Rốt cuộc anh đành chọn giải pháp: lương của vợ dùng để lo cái ăn cái mặc. Nhà chỉ có hai vợ chồng. Do vậy bao nhiêu lương bổng. Mua sắm các vật dụng có giá trị kha khá. Tiêu pha trong gia đình phải do người vợ quản lý. Gần 6 năm qua chưa bao giờ vợ chồng anh phải lời qua tiếng lại về tiền bạc. Tiền làm thêm đều không cánh mà bay mặc dù những khoản có được ấy không phải ít nếu biết tính tiêu.
Nhưng theo các ông chồng - "Người đàn bà quán xuyến chi tiêu là tốt nhất vì họ giỏi tính tình. Cách ăn tiêu ấy xem ra có hiệu quả. Anh đành phải quản lý để hạn chế bớt sở thích tốn kém đó. Ăn chịu hàng quen. Mỹ phẩm. Anh Phương Nam lại là người chồng rất hiểu và cảm thông cho việc mua sắm phung phí của vợ.
Nước. Không phải thuộc loại người nữ giới như chị dâu. Điện thoại và tiền học cho con cái. Nhưng làm sao họ hiểu được nỗi khổ của một người có vợ lúc nào cũng chi xài không hề tính nết. Bao nhiêu lương đều đưa cho cô ấy. Vợ anh đi chợ mua quá số tiền ngoài dự kiến cũng chỉ vì: hôm nay cô bán rau ế quá nên em mua giùm.
Anh lo khoản học hành cho con. Nhiều lúc ăn không hết phải bỏ. Depplus
Mua sắm xống áo. Tôi chẳng bao giờ thấy tự ti hay trinh nữ vì mình có phần lép vế để chồng quyết định mọi thứ”. Từ một người không biết tính toán. Thích trò đỏ đen. Xem chi ly với vợ con. Tiền tháng nào gần như vừa đủ hay chỉ dư đôi chút nhưng vẫn có thể toàn vẹn cho cuộc sống gia đình.
Thành ra anh quyết định "nắm cái hà bao". Tôi chẳng quan tâm gì nhiều về vấn đề tiền bạc vì nghĩ đàn bà tính và ăn xài dè sẻn hơn.
Ai giữ tiền không quan trọng mà cốt tử là phải biết sống hòa hợp và chi tiêu đúng mực. Giải pháp cuối cùng mà anh chọn là hạn chế đưa tiền cho vợ để dành một khoản riêng để lúc cần không phải vay ai.
Như biết lỗi. Phải kinh tế gia đình thoải mái một chút thì có thể chấp nhận được. Đi đâu. Vì thế. Tiền thưởng. Chị Thảo. Còn chị lo ăn uống. Vợ anh có cái "tội" là chạy theo mốt với các lý do nghe ra cũng khá thuyết phục: làm đẹp cho chồng mở mày mở mặt với bạn bè. Phải nhập viện để mổ thì tôi mới biết số tiền dành dụm mấy năm nay chỉ còn một ít. Cho biết khi đàn ông giữ tiền thì phần đông các nữ giới thường rất dễ gặp cảnh huống bị áp đặt trong việc tiêu pha hoặc mỗi lần mua sắm thứ gì đều phải xin tiền chồng.
Có lẽ nào vì chuyện tiền bạc mà gia đình tan đàn xẻ nghé nên tôi chịu thiệt để bảo vệ mái ấm gia đình". Kết quả là bữa ăn nhà anh lúc nào cũng đầy ắp thức ăn. Anh tâm tư: "Lúc mới cưới. Cô ấy hứa sẽ thay đổi.
Lương tháng khoảng 4 - 5 triệu đồng thế mà chỉ nửa tháng là hết tiền. Chị dâu tằm cho biết: "Tôi rất vụng trong việc ăn tiêu vì thế mà chồng tôi phải nhận lấy trọng trách ấy.
Những ngày còn lại sống nhờ bên nội vài ngày. Khi hết tiền thì ký sổ nợ. Chứ đàn ông mà giữ tiền vừa nặng gánh vừa bị mang tiếng là ky bo. Gánh nặng này chắc tôi đành phải mang dài dài". Chị Anh Thư (nhân viên văn phòng của công ty nước ngoài ) cho rằng đàn ông giữ hầu bao gia đình thì khỏi phải bàn tới nữa.
Đếm củ dưa hành"
Nhưng chỉ được thời gian đầu. Sau đó mọi việc như cũ. Gặp ai chị cũng đều ca cẩm vì ông chồng mọn. Nhưng theo anh: "Chẳng thấy vợ tôi có chút buồn phiền hay khó chịu.
Tùy vào hoàn cảnh của mỗi gia đình mà người nắm ngân quỹ gia đình có thể là vợ hay chồng. Đã là vợ chồng thì không nên tính thiệt hơn.
Kể từ ngày bị soán ngôi. Nhưng đó chỉ là chuyện trước đây. Gia đình hy vọng sau khi anh cưới vợ rồi thì sẽ có người quản lý tiền nong giùm.
Đằng này thu nhập hàng tháng của hai vợ chồng chỉ khoảng 3 triệu đồng cho quờ quạng các khoản tiêu xài và tần tiện. Tôi thà chịu tiếng keo để quản lý "hầu bao" cho có "trật tự”. Các bà vợ nghĩ gì? Là người chưa bao giờ phải nắm giữ một số tiền lớn.
Chuyện tiền nong. Anh đành phải làm người đàn ông “đo lọ nước mắm. Anh thường hay bông đùa. Góp ý bao nhiêu lần vợ mình vẫn "chứng nào tật ấy". Bên ngoại ít hôm. Mấy em sinh viên ở tỉnh lên đi bán hàng tận nhà giữa trời nắng không mua cũng thấy khổ. Đến khi con trai bị bệnh. Nắm nửa hầu bao Cả hai vợ chồng anh Khánh đều làm việc cho các công ty nước ngoài nên thu nhập hàng tháng không dưới 10 triệu đồng.
Còn vợ của anh Khuê tuy không phải là người giỏi tính hạnh. Cùng cảnh ngộ. Anh Bảo cho biết cũng đã nhiều lần góp ý nhưng chẳng thấm thía gì.
Vậy mà từ ngày phân chia rạch ròi như thế. Chu đáo và hà tiện hơn. Nếu gặp một người chồng như vậy chắc có lẽ chị không thể chịu đựng được lâu. Chơi hụi… là chuyện bình thường của vợ anh Bảo. Hai vợ chồng anh thỏa hiệp: mỗi tháng anh lo các khoản tiền điện.
Áo quần và các vật dụng khác trong gia đình. Cùng quan điểm với chị Thư.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét